Nay theo 2 nhóc cấp 1 vô khám phá Đại Thế Giới. Một đế chế đã sụp đổ chỉ sau một sự kiện tưởng chừng như rủi ro dự đoán được.
Công viên nước Đại Thế Giới, cái tên chắc dân Sài Gòn - Chợ Lớn chưa quên đâu, nhất là mấy người sống thời thập niên 90. Thời đó, Đại Thế Giới là một trong số khu vui chơi hoành tráng, náo nhiệt trứ danh của thành phố. Giữa lòng đô thị, đây từng là chỗ giải trí của bao gia đình, bạn trẻ, với hệ thống hồ bơi hiện đại, cầu trượt nước cao vút, nhìn xa như mấy con rồng nước cuộn mình. Tuổi thơ vui tươi, náo nhiệt của nhiều người đã gắn liền với cái tên Đại Thế Giới.
Thời gian trôi nhanh quá, Đại Thế Giới dần đi vào quên lãng. Nhìn công viên hoang phế bây giờ khó ai không ngậm ngùi. Khuôn viên rực rỡ ngày xưa giờ bỏ hoang, phủ đầy rêu phong, cỏ dại mọc chen chúc khắp nơi. Mấy ống trượt từng trơn bóng nước giờ khô nứt, hoen gỉ lặng yên. Dạo quanh âm thầm, cảm giác vừa lạ vừa quen. Mọi thứ vẫn còn đó, nhưng cái hồn xưa và người người nhảy múa trong tâm trí chỉ còn là lớp hình ảnh mờ mờ chồng chập lên trước mắt. Tiếng gió thổi rít qua hàng cửa hoen, tiếng nước mưa tù đọng nhỏ tỏng tỏng, xen kẽ trong ồn ào náo nhiệt xe cộ lại qua từ ngoài đường vọng vô. Rồi chợt vọng vang tiếng cười khanh khách từ đoạn phim ký ức ngẫu hứng nảy lên.









Khám phá Đại Thế Giới ngay lúc này giống như bước vô một thế giới rộng lớn kỳ dị. Những góc khuất tối tăm, những đường luồn bí ẩn làm tui cảm tưởng như đang đóng phim kinh dị khu nhà ma quái. Đôi lúc cảm giác gió lùa qua gáy như ai đó đang đi thở hắt rất gần sau lưng, hay tiếng chuột đuổi nhau vọng vang từ mấy căn hầm tối ẩm ướt làm giật mình, sợ muốn ỉa đùn. Nước mưa đọng lại khắp các hồ trũng, đục ngầu và xanh lè rêu tảo. Mấy cầu trượt khổng lồ và những khối bê tông lạnh lẽo như quái vật to bự đang nằm yên chờ thức dậy tàn phá ký ức vui tươi.
Nói chớ, với ai đã từng một thời gắn bó với Đại Thế Giới, nơi đây vẫn sẽ luôn là ký ức đẹp đẽ. Tuổi thơ được cha mẹ dắt đi chơi cuối tuần, leo lên máng trượt ôm phao tuột cái lèo xuống hồ nước tung tóe, cười vang trong ánh nắng rực rỡ; cảm giác thư giãn khi ngâm mình trong hồ sục, phòng xông hơi, sao quên đặng?









Đi giữa hoang tàn không khỏi bâng khuâng. Thời gian như dừng lại để ta quay về những hoài niệm xưa cũ. Đại Thế Giới hoang phế này là chứng nhân lặng lẽ của thời đại, quan sát đô thị đổi thay, và chấp nhận dừng lại để nhường chỗ cho những hoài bão lớn hợp thời hơn của xã hội.


